HAMMOND – XƯỞNG KẸO 100 NĂM TUỔI

10 TRIỆU CÂY KẸO GẬY ĐƯỢC SẢN XUẤT HÀNG NĂM

HAMMOND – XƯỞNG KẸO 100 NĂM TUỔI 
100-YEAR-OLD CANDY FACTORY

Hammond's has been making candy in Denver for almost 100 years.
Xưởng kẹo Hammond đã sản xuất kẹo tại Denver gần 100 năm.
What makes them special is everything they make is still handmade.
Điều làm họ đặc biệt là tất cả những gì họ làm đều bằng thủ công.
We are gonna go to the factory and see how they do it,
Chúng ta sẽ vào bên trong công xưởng để tìm hiểu xem họ làm như thế nào nhé,
and who knows, maybe I'll even hop in and help them make some candy.
và ai biết được họ có thể cho tôi thử phụ làm vài cây kẹo thì sao.
Hammond's pumps out millions of candy canes each year,
Xưởng kẹo Hammond cho ra đời hàng triệu cây kẹo mỗi năm,
and today, I'm gonna learn how they do it.
và hôm nay, tôi sẽ học xem họ làm điều đó như thế nào.
Going to see how they make candy.
Nào đi thôi!
Are you excited?
Con thấy hào hứng không?
Yeah!
Có chứ!
I'm taste testing them!
Con sẽ được nếm thử nữa đó!
Hammond's is one of the oldest candy manufactures in the country,
Xưởng kẹo Hammond là một trong những xưởng kẹo lâu đời nhất trong nước,
and we continue to make candy by hand.
chúng tôi vẫn tiếp tục làm kẹo bằng phương pháp thủ công.
Our recipes are classic, we source all of our ingredients locally,
Công thức của chúng tôi rất cổ điển, và chỉ lấy nguyên liệu từ các nhà cung cấp địa phương.
and we really try to service our customers properly.
Bên cạnh đó, chúng tôi luôn cố gắng phục vụ khách hàng tốt nhất có thể.
We've really grown from being a local candy store to a medium-sized manufacture,
Từ cửa hàng địa phương nhỏ lẻ chúng tôi đã phát triển lên thành một công xưởng tầm trung,
and to be able to service all of those different types of customers,
có khả năng đáp ứng mọi yêu cầu khác nhau của thực khách.
I think, something that is really special about our company.
Đối với tôi thì đây chính là điểm đặc biệt của công ty mình.
Hammond's is especially known for its candy canes, selling about 10 million canes a year,
Xưởng kẹo Hammonds đặc biệt được biết đến với kẹo hình gậy, với số lượng tầm 10 triệu cây bán ra hằng năm,
all handmade, all hand packaged.
Toàn bộ đều làm thủ công và đóng gói bằng tay.
But how has it kept the tradition alive for 100 years?
Nhưng làm thế nào để duy trì được truyền thống này hơn 100 năm qua?
To me, I think Hammond's has lasted over 100 years because it's artsy, it's unique, it's fun, it's colorful, it's flavorful.
Cá nhân tôi cho rằng xưởng kẹo Hammond tồn tại hơn 100 năm qua bởi vì tính nghệ thuật, sự độc đáo, thú vi, nhiều màu sắc, và đầy hương vị của nó.
There is so many reasons. And I think you can definitely tell the difference between what we do and a mass-produced piece of candy anyday.
Có rất nhiều lí do. Và tôi nghĩ bạn dễ dàng nhận ra được điểm khác biệt giữa kẹo của chúng tôi và những loại được sản xuất hàng loạt.
These days, you can find Hammond's at Walmart, Target, and Williams-Sonoma,
Giờ đây, bạn có thể tìm thấy sản phẩm của Hammond tại các cửa hàng bán lẻ Walmart, Tartget và Williams-Sonoma,
but the journey started over 100 years ago with this man, Carl T. Hammond Sr.
Tuy nhiên hành trình này được khởi đầu từ hơn 100 năm trước từ người đàn ông tên Carl T. Hammond Sr.
Denver, Colorado.
Tại Denver, bang Colorado.
The year is 1913 and Carl begins working as a candies man.
Vào năm 1913, khi Carl bắt đầu công việc làm kẹo.
By the time, our nation hits the Roaring '20s, Carl struck out on his own, using can-do American zip, to create Hammond's Candy company.
Vào thời điểm đó, đất nước của chúng ta đã chạm tới đỉnh cao của "những năm hai mươi gào thét", Carl đã tự mình dấn thân, sử dụng những kỹ thuật thịnh hành để xây dựng nên công ty sản xuất kẹo Hammond.
Business was swell, the bee's knees, even during the Depression, which Carl attributed to the quality of his candy.
Kinh doanh phát triển, danh tiếng nổi như cồn, ngay cả trong thời kỳ suy thoái, Carl vẫn đảm bảo được chất lượng kẹo của mình.
"Nothing is more important than quality" was his motto.
Phương châm của ông là: "Không gì quan trọng bằng chất lượng sản phẩm"
In 1966, his son, Tom took over and business continued to flourish.
Vào năm 1966, con trai ông, Tom tiếp quản công việc kinh doanh ngày một thịnh vượng.
Over the next five decades, ownership changed, but the commitment to quality remained.
Trải qua 5 thập kỷ sau đó, mặc dù quyền sở hữu thay đổi nhưng họ vẫn luôn cam kết chất lượng.
In 1995, Williams-Sonoma added Hammond's to its catalog, bringing the brand to a national level.
Năm 1995, Hệ thống bán lẻ Williams-Sonoma đã đưa kẹo của Hammond vào danh mục sản phẩm, góp phần đưa thương hiệu lên tầm quốc gia.
Today, Hammond's factory in Denver hosts thousands of visitors each year for tours, where fans can watch the sweet, handcrafted magic in person.
Ngày nay, Hammond tại Denver tiếp hơn hàng ngàn du khách mỗi năm đến tham quan cơ sở sản xuất, nơi họ có thể tận mắt chứng kiến nghệ thuật làm kẹo ngọt thủ công.
We saw a video candy being made online.
Chúng tôi đã xem một đoạn phim về cách làm kẹo trên mạng.
It inspired me.
Nó làm con hứng thú lắm.
It inspired you? - She wanted to come.
Vậy hả? - Con bé muốn đến đây tham quan.
I've had the candy canes, and you can definitely taste, it's just exquisite. It was really good.
Tôi đã ăn kẹo gậy, bạn chắc đã thử rồi nhỉ, hương vị rất tinh tế. Nó thực sự rất ngon.
We hand twist, here at Hammond's, almost 2 million lolipops a year.
Ở đây, xưởng kẹo Hammond, chúng tôi nặn tay gần hơn 2 triệu cây kẹo que mỗi năm.
And we hand crook close to 10 million candy canes a year.
Ngoài ra, còn uốn tay gần 10 triệu cây kẹo gậy nữa.
So our candy starts with three simple ingredients: sugar, water, and corn syrup.
Kẹo của chúng tôi được làm chỉ với 3 nguyên liệu đơn giản bao gồm đường, nước và mật ngô.
We cook it in a copper pot, which helps to conduct heat better.
Chúng tôi nấu nó trong nồi đồng vì chúng giúp dẫn nhiệt tốt hơn.
From there, we cook it to 320 to 325, depending on what we are making,
Nhiệt độ nấu sẽ dao động từ 320 đến 325 độ F, tùy thuộc vào loại kẹo mà chúng tôi sẽ làm.
Once it's cooked to that temperature, we pour it on steel cooling tables.
Sau khi nấu theo đúng nhiệt độ cần thiết, chúng tôi sẽ đổ hỗn hợp ra bàn thép lạnh.
We can adjust that heat of the candy, based on hot and cold running water underneath the tables.
Tại đây, chúng tôi có thể chỉnh nhiệt độ của kẹo bằng cách tăng hay giảm nhiệt độ nước chảy bên trong bàn.
From there, we add either rework, if we can find some candy that we crush up and melt back in.
Sau đó, chúng tôi sẽ cho kẹo còn dư của lần trước vào, giã nát và cho chảy chung vào hỗn hợp.
We like to recycle as much as we possibly can.
Chúng tôi thích tái sử dụng tất cả những gì có thể.
One thing about what's going on in the country today is most manufacturing is leaving the country.
Một đặc điểm đáng chú ý của nước Mỹ là hầu hết các công xưởng sản xuất đều nằm ngoài nước.
And one of the thing we wanted to do here at Hammond's is continuing to manufacture a great, quality product in the United States.
Một trong những lý do khiến chúng tôi muốn giữ xưởng tại Hammond là bởi chúng tôi muốn duy trì việc sản xuất những sản phẩm chất lượng tốt tại Hoa Kỳ.
For Hammond's, I think, it's kind of synonymous with handmade, quality, and that's kind of what we want to continue to do here.
Khi nói về Hammond, tôi sẽ nhớ ngay tới sự đồng nghĩa với nghệ thuật thủ công, chất lượng, và đó là những gì chúng tôi muốn thực hiện ở đây.
Kammy was nice enough to let me jump in and give it a try.
Kammy còn cho tôi làm thử nữa này.
And you know what?
Bạn biết không?
Candymaking is harder than it looks.
Làm kẹo khó hơn bạn tưởng đấy.
This is tough work, man, it's no joke.
Đây là công việc khó khăn, không đùa được đâu.
I'd like to see a machine do this.
Tôi muốn xem máy móc sẽ làm việc này thế nào đây.
Getting my workout today, boy.
Cứ như hôm nay tôi vừa tập thể dục xong vậy.
It's gonna be the altitude.
Nó là do cao độ đó.
Once we get that color mixed in, we're gonna start cutting two types of the parts of the candy.
Một khi pha được màu ưng ý, chúng tôi sẽ bắt đầu cắt kẹo thành 2 phần.
It's gonna be a center, and a jacket.
Bao gồm phần thân và lớp áo kẹo.
For the center, we're gonna put that melted candy into it to recycle it.
Với phần thân, chúng tôi sẽ cho kẹo nóng chảy vào để tái sử dụng lại kẹo thừa.
The jacket is gonna be of various shapes, various sizes of stripes and colors to match a specific flavor that we're making.
Còn lớp áo ngoài sẽ tạo hình nhiều dạng, kích thước sọc khác nhau có màu sắc phù hợp với hương vị mà chúng tôi hướng đến.
We built this big guy and then brought it over the batch roller.
Chúng tôi xếp mọi thứ vào nhau và bỏ chúng vô máy cuộn.
Just drop it in.
Cứ bỏ xuống đây.
There you go. See, that's perfect!
Đúng rồi. Hoàn hảo đấy!
Ah, thank you!
Cảm ơn nhé!
This keeps it spinning so it's warm enough to shape, cut and fold.
Máy sẽ xoay kẹo vòng vòng và giữ kẹo đủ ấm để tạo hình, cắt khúc và gấp.
Booyah! Look out!
Đây! Nhìn xem!
You'll need about 595 more.
Anh chỉ cần làm thêm tầm 595 cái nữa thôi.
Uh, all right.
Uh. Đúng đó.
I'm out.
Thôi cho tôi xin.
Look at that one. Is that good?
Nhìn cái này xem. Đẹp không nè?
Feel like I did a good job. Let's see how much it weighs.
Cảm giác như tôi vừa hoàn thành xuất sắc công việc này vậy. Thử xem nó nặng bao nhiêu.
Is that good or bad?
Như vậy là chuẩn chưa chị?
That's pretty good.
Hơi bị chuẩn đó nha.
Is that good?
Thiệt sao?
Yeah!
Yeah!
Then, the canes are off to be packaged and shipped.
Sau đó kẹo gậy sẽ đem đi đóng gói và giao hàng.
Hammond's has many other varieties of candy treats, all handmade, which the company, puts the utmost importance on.
Xưởng Hammond sản xuất rất đa dạng loại kẹo ngọt, toàn bộ đều bằng thủ công - là phương châm quan trọng bậc nhất mà công ty đề ra.
Because of the nostalgia, because of how it looks, because of the integrity we have making our candy, we felt that we need to keep it going,
Bởi vì tính hoài cổ, vẻ đẹp, và sự đẳng cấp mà chúng tôi đặt vào từng cây kẹo, chúng tôi muốn mình sẽ tiếp tục truyền thống này.
Not only for past generations, but for future generations as well.
Không chỉ cho thế hệ trước mà cho cả những thế hệ mai sau.
There was a lot of fun and they even let me take some candy canes home.
Thật vui quá đi họ còn cho tôi mang mấy cây kẹo gậy về nữa.
These are actually the ones that you saw me cut earlier.
Thật ra đây là mấy cây kẹo lúc nãy các bạn thấy tôi cắt đó.
And the reason that they gave these to me is because I screwed it up so that they can't sell them.
Lí do mà họ cho tôi là vì tôi làm tùm lum hết trơn nên họ không thể bán mớ này được.
And it was either this or the garbage, so.
Một là cho tôi hai là bỏ xó thôi.
I don't think I did that bad of a job on these. Like what do you think?
Tôi nghĩ mình đã làm rất tốt đó chứ. Còn bạn nghĩ sao?

It's OK.
OK nè.
They are a bit heavy, and most of these are kinda lopsided.
Chúng cũng nặng đó chứ, mặc dù hơi bị lệch một bên.


FOOD INSIDER TRAN CAM TU



Về Lại Tuổi Hoa Niên 0001

CHIẾC THUYỀN NAN

Tính tính tính tình tang tang tang
Cuộc đời mình như chiếc thuyền nan
Trôi nó trôi bềnh bồng.

Ði tới Tô-Ky-Ô
Mình xách tay chiếc dù
Mặc áo ki-mô-nô
Tô-Ky-Ô Tô-Ky-Ô
Dù là dù với ki-mô-nô.

Ði tới Chi-ca-gô
Mình bắt tay găng-xtơ
Cười với anh Charlot
Chicago, Chicago
Cười là cười với anh Charlot.

Ði tới Ka-ra-chi
Mình muốn thêm béo phì
Thì cứ xơi cà ri
Ka-ra-chi, Ka-ra-chi
Phì là phì với cơm cà ri.

Ði tới Mê-xi-cô
Mình thấy anh đấu bò
Ðội nón som-bré-ro
Mêxicô, Mexicô
Bò là bò với som-bré-ro.

Ði tới Mô-na-cô
Mình muốn mau hết tiền
Thì ghé Monte Carlo
Monaco, Monaco
Tiền là tiền với Monte Carlo




Thời trang tôn vinh mọi dáng người - mãnh liệt và không hối tiếc.

Fashion that celebrates all body types 

boldly and unapologetically





Nhà thiết kế có quyền lực tạo ra thay đổi văn hoá — và Becca McCharen-Tran đã sử dụng nó để mở rộng định nghĩa hạn hẹp về cái đẹp trong ngành thời trang. Chia sẻ những tác phẩm nổi trội, McCharen-Tran nói về cảm hứng cho các thiết kế vượt khỏi khuôn khổ của mình và cách cô ấy tôn vinh vẻ đẹp của mọi dáng người. Cô khẳng định: “Tôi muốn khách hàng biết rằng không phải cơ thể bạn cần thay đổi mà chính là quần áo”.

As fashion designers, our decisions have the power to change our culture. We choose who is cast in our runway shows and campaigns, and ultimately, who is celebrated and considered beautiful, and who is not. Having this platform is a responsibility. One that can be utilized to exclude people or to empower others.
Là nhà thiết kế thời trang, mọi quyết định của ta có khả năng tạo ra thay đổi văn hoá. Chúng ta chọn người cho sàn diễn và chiến dịch, quyết định xem ai là đẹp, cần được tôn vinh và ai thì không. Đi cùng với quyền lực này trách nhiệm. Sử dụng nó để toàn quyền loại bỏ hay trao quyền cho họ.
Growing up, I was obsessed with fashion. I pored over all different types of fashion magazines at my local Barnes and Noble. To be fashionable was to be tall, skinny, with long, shiny hair. That's what I saw as the ideal, and it was reinforced everywhere I looked. And to be honest, it still is. I wanted to be like the models, so I stopped eating. It was a dark time in my life; my eating disorder consumed me. All I could think about was counting every single calorie, and waking up early before school every day so I could run a few miles. It took me years to finally release the grip that the eating disorder had over my life. But when it did, it freed up so much brain space to think about what I was truly passionate about.
Từ nhỏ, tôi đã đam mê thời trang. Tôi đã xem qua vô số tạp chí thời trang ở nhà sách Barnes and Noble Thời trang là phải cao, gầy, tóc dài và mượt. Đó là điều tôi cho là chuẩn mực và nó được củng cố bởi mọi thứ mà tôi thấy xung quanh. Thành thật mà nói, giờ vẫn vậy. Muốn như người mẫu, nên tôi nhịn ăn. Đó là khoảng thời gian đen tối; tôi mắc chứng rối loạn ăn uống. Tất cả những gì tôi nghĩ đến chỉ là tính từng lượng calorie và dậy sớm trước khi đi học để chạy một vài km. Cuối cùng, sau nhiều năm, tôi đã thoát khỏi sự kìm kẹp của chứng rối loạn ăn uống. Khi đó, nhiều phần não bộ của tôi được giải phóng để nghĩ về điều mà mình thực sự đam mê.
For so long, the fashion industry has worked hard to set an ideal of beauty that celebrates thin, young, white, cisgender, able-bodied models as the ideal. It's impossible not to be bombarded with images of models that have been photoshopped to where there's not a single pore, fat roll or stretch mark in sight. You don't need to look hard to find examples. This definition of beauty is damaging, dangerous and destructive, and we need to explode it immediately.
Từ lâu, nền thời trang đã dày công tạo nên chuẩn mực của cái đẹp ca ngợi người mẫu gầy, trẻ, đúng giới tính, cơ thể hoàn hảo là lý tưởng. Quanh ta, tràn ngập những hình ảnh người mẫu đã qua chỉnh sửa, không một lỗ chân lông ngấn mỡ hay vết rạn da. Ví dụ minh hoạ thì có đầy. Định nghĩa về vẻ đẹp này gây hại, đe doạ và huỷ hoại chúng ta, và ta cần thay đổi nó ngay lập tức.
(Applause)
(Tiếng vỗ tay )
I'm glad you agree.
Tôi vui vì các bạn đồng tình.
(Laughter)
(Tiếng cười)
One of the worst things I've realized over the years is that my experience with disordered eating is not an anomaly. In fact, it's par for the course. I think there's a study that says 91 percent of women, and likely those of all gender identities, are unhappy with the way they look. It's unforgivable that we live in a society where it's normal or expected for teenagers to grow up hating themselves. We've been fighting for fat acceptance and women's body autonomy since the '60s. And there has been headway. We have plus-size models like Ashley Graham and musicians with body-positive messages, like Lizzo, breaking into the mainstream. Thank God.
Điều tệ nhất tôi nhận ra sau nhiều năm là chứng rối loạn ăn uống của mình không phải điều bất thường. Mà là hiển nhiên. Một nghiên cứu đã chỉ ra 91% phụ nữ, và có lẽ là mọi giới, đều không hài lòng với thân hình của mình. Không thể tha thứ được việc sống trong một xã hội mà việc giới trẻ lớn lên chán ghét bản thân được cho là bình thường. Ta đã đấu tranh để chấp nhận việc thừa cân và hình thể đa dạng của phụ nữ từ năm 60. Và nó đang có chiều hướng đi lên. Người mẫu ngoại cỡ như Ashley Graham và nhạc sĩ với thông điệp tích cực về cơ thể như Lizzo, được công chúng công nhận. Tạ ơn Chúa.
(Laughter)
(Tiếng cười)
There's brands like Area that have released campaigns without any Photoshop retouching. But we're still inundated with unrealistic expectations. I love this quote by Lizzo, who said, "Body positivity only exists because body negativity is the norm."
Các thương hiệu như Area đã ra mắt những chiến dịch không có bất kỳ chỉnh sửa hình ảnh nào. Nhưng các kỳ vọng không thực tế vẫn còn đầy rẫy quanh ta. Tôi thích câu nói này của Lizzo: "Hình thể tích cực tồn tại bởi hình thể tiêu cực đã được xem là chuẩn mực."
So how do we change the stigma around looking different or not fitting into this narrow definition of beauty? I believe it's by celebrating beauty in all different forms, bold and unapologetically. But many fashion designers continue to reinforce this narrow definition of beauty. From the way they are taught in school and into the real world, they drape on mannequins that are only size four, or sketch on bodies that are super stretched out and not anatomically proportioned. Different-size bodies aren't taken into account during the design process. They're not thought of. So who are these designers designing for?
Làm thế nào để thay đổi định kiến về ngoại hình khác biệt và cần phải gò ép vào khuôn khổ hạn hẹp của cái đẹp? Tôi tin rằng dáng người nào cũng đều được tôn vinh, mãnh liệt và không hối tiếc. Nhưng còn rất nhiều nhà thiết kế vẫn tiếp tục áp đặt khuôn khổ hạn hẹp này. Từ cách họ được dạy ở trường cho đến thực tế, chỉ ướm quần áo lên người mẫu size 4 hoặc vẽ phát họa trên thân mẫu siêu dài và không hề cân xứng. Cỡ người đa dạng không được suy xét trong quá trình thiết kế Họ không nghĩ đến điều đó. Vậy họ đang thiết kế cho ai?
But the conversation around exclusivity in fashion doesn't begin and end with size. It's about seeing people of all different gender expressions, different ability levels, different ages, different races and ethnicities, celebrated for their own unique beauty. In my own work as a fashion designer, I started a brand called Chromat, and we're committed to empowering women, femmes and nonbinary #ChromatBABES, of all shapes and sizes, through perfectly fit garments for every body.
Cuộc tranh luận về thời trang không bao hàm không bắt đầu và chấm dứt trong phạm trù kích cỡ. Mà còn cả giới tính trình độ, lứa tuổi chủng tộc, sắc tộc, và tôn vinh vẻ riêng của mỗi cá nhân. Là một nhà thiết kế, tôi tạo ra thương hiệu Chromat với cam kết trao quyền cho phụ nữ, phi giới tính #ChromatBABES, với mọi kích cỡ và dáng người đều vừa vặn trong mọi trang phục.
Swimwear has become a huge focus for me, because of the power that this single garment can have over the way people feel about themselves. We wanted to take our focus on celebrating all body types to a garment that's fraught with insecurity. On our runways, you see curves, cellulite and scars worn proudly. We're a runway show, yes, but we're also a celebration. I didn't start designing 10 years ago with the mission to change the entire industry. But the models we cast at the time, who just happened to be my friends who had begged to be in my shows, were so radical to some people, and, unfortunately, still are different or strange to some, that it became a huge part of what we're known for.
Đồ bơi là mối quan tâm lớn của tôi vì cách mà nó có thể tác động lên cách mọi người nhìn nhận về bản thân. Chúng tôi biến loại trang phục gắn liền với sự tự ti này thành biểu tượng tôn vinh mọi dáng người. Trên sàn diễn, đường cong, da sần, vết sẹo đều được phô diễn. Đây là sàn diễn, đúng nhưng cũng là sự tán dương. 10 năm trước, tôi không bắt đầu công việc thiểt kế với sứ mệnh thay đổi toàn bộ ngành thời trang. Nhưng người mẫu được chọn khi đó tình cờ là bạn tôi, đã nài nỉ để được tham gia, được xem là tiến bộ với một số người nhưng không may, lại lạ lẫm và khác biệt trong mắt số đông.
However, inclusivity means nothing if it's only surface level. Behind the scenes, from the photographer, to the casting director, to the interns, who is making the decisions behind the scenes is just as important. It's imperative to include diverse decision-makers in the process, and it's always better to collaborate with different communities, rather than trying to speak for them. And this is an important piece of the puzzle that many young designers may not think about when they're first starting their careers, but hiring a plus-size or a transgender photographer, or a woman of color as your casting director, or a black makeup artist -- hey, Fatima Thomas -- who intimately understands how important it is to be able to work with all skin tones: it's essential to creating a holistically inclusive output, like this one.
Thế nhưng, sự bao hàm thật vô nghĩa nếu chỉ dừng ở bề mặt. Trong hậu trường, từ nhiếp ảnh gia, đến người tuyển mẫu đến thực tập sinh quyết định sau bức màn của họ cũng quan trọng không kém. Cần phải có ý kiến đa chiều xuyên suốt, từ nhiều người và sẽ luôn tốt hơn khi cộng tác với nhiều cộng đồng thay vì chỉ cố gắng đại diện cho họ. Đây là mảnh ghép quan trọng mà rất nhiều nhà thiết kế trẻ chưa nhận ra khi bắt đầu sự nghiệp. Thuê người mẫu ngoại cỡ, nhiếp ảnh gia chuyển giới giám đốc tuyển chọn là phụ nữ da màu, hay chuyên gia trang điểm da màu, vâng, Fatima Thomas người hiểu rõ tầm quan trọng của việc làm việc với nhiều màu da, là điều cần thiết để tạo ra một sản phẩm toàn diện như thế này.
As a fashion designers that do a lot of swim, we wanted to rewrite the rules around having a bikini body. So we cast a team of babe guards to enforce guidelines around inclusion and acceptance at the pool. Instead of "no diving" and "no running," how about "celebrate cellulite," "body policing prohibited," and "intolerance not tolerated." And this was enforced by babe guards Mama Cax, Denise Bidot, Geena Rocero, Ericka Hart and Emme, all activists in their own right.
Là nhà thiết kế đồ bơi trong nhiều năm, chúng tôi muốn viết lại các quy tắc về cơ thể được cho là mặc được bikini. Chúng tôi tuyển chọn các cô gái vào vai cứu hộ để thi hành và chỉ dẫn các quy tắc ở hồ bơi. Thay vì "không lặn","không chạy", hãy tôn vinh "da sần vỏ cam" "cấm thổi còi vóc dáng" "không hối tiếc thay vì xấu hổ". Tất cả được củng cố bởi các nàng cứu hộ Mama Cax, Denise Bidot, Geena Rocero, Ericka Hart và Emme những nhà hoạt động trong lĩnh vực của mình.
I've always felt it was important to show a range of different bodies in our runway shows and campaigns. But it actually wasn't until recently that we were able to expand our size range in a major way. We first launched our curve collection five years ago; we were so excited. But when it launched, it fell flat. Nobody was interested. None of our department stores stocked above a size large, and if they did, it was somewhere else in the building entirely. In fact, one time our sales team said, "You know, it's so cool you have trans models and curve models on the runway -- I love what you're doing. But when the buyers come in to see the collection for market, they want to be sold a dream, they want to see something that they aspire to be." Implying that our models weren't that.
Tôi hiểu tầm quan trọng của việc phô diễn mọi dáng người trên sàn diễn hay chiến dịch quảng cáo. Nhưng phải đến gần đây, chúng tôi mới có thể mở rộng đáng kể số lượng kích cỡ. Khi ra mắt bộ sưu tập đường cong năm năm trước, chúng tôi đã rất hào hứng. Nhưng vừa ra mắt, lại thất bại hoàn toàn Không ai quan tâm. Không cửa hàng nào bày bán quần áo cỡ lớn nếu có thì chỉ vài nơi, rất ít. Thực tế, có lần đội bán hàng của chúng tôi nói: "Thật tuyệt khi có người mẫu chuyển giới, người mẫu đầy đặn trên sàn diễn -- tôi yêu những gì cô đang làm. Nhưng khách hàng đến để mua, họ muốn mua một giấc mơ điều mà họ khao khát được trở thành. Và đó không phải là người mẫu của chúng ta."
But I've realized it's so much more important to open up this dream to more people. I want the consumer to know that it's not your body that needs to change -- it's the clothes.
Nhưng tôi nhận ra điều quan trọng hơn chính là mở rộng giấc mơ này đến nhiều người. Tôi muốn người tiêu dùng hiểu rằng không phải cơ thể bạn cần thay đổi mà chính là quần áo.
(Applause)
(Tiếng vỗ tay)
There needs to be more fashion options at all sizes and in all retailers. So finally, in 2018, Nordstrom actually placed an order up to 3X. And this was a huge game changer for us to have a major retailer invest in adding these units, so we could go to the factory -- now we go up to 4X, which is about a size 32. Having that investment helped us to change and realign our entire design process. We now have different-sized bodies to sketch and drape on in the studio. And if more fashion schools taught these skills, more designers would have the ability to design for all bodies.
Các chuỗi cửa hàng cần phải có đủ các kích cỡ. Cuối cùng, năm 2018, Nordstrom đã đặt hàng cho cỡ 3X. Đây là một thay đổi rất quan trọng với chúng tôi khi mà có một nhà bán lẻ chịu đầu tư, để giờ, chúng tôi có thể đến xưởng cho ra đến 4X-cỡ 32. Nhận được sự đầu tư đó, giúp chúng tôi thay đổi và sắp xếp lại toàn bộ công đoạn thiết kế. Giờ đây, chúng tôi phác họa và làm rập cho mọi dáng người. Và nếu các trường thời trang dạy thêm kỹ năng này, sẽ có thêm nhiều nhà thiết kế cho mọi dáng người.
(Applause)
(vỗ tay)
So as fashion designers, it's our job to utilize our platform to explode this narrow and restrictive definition of beauty. My goal is that one day, teenagers growing up don't feel the same pressure that I did to conform. And I hope that our work contributes to the fashion industry's opening up to celebrate many different identities.
Xoá bỏ định kiến hạn hẹp về cái đẹp này là trách nhiệm của ta, các nhà thiết kế, với quyền lực của mình. Mục tiêu của tôi là ngày nào đó giới trẻ sẽ không còn chịu áp lực khi lớn lên, như tôi đã từng. Hy vọng việc làm của chúng tôi sẽ giúp thúc đẩy một ngành thời trang tôn vinh mọi dáng người.
Thank you.
Xin cám ơn.
(Applause and cheers)
(Vỗ tay và tán thưởng)

BÀI HỌC CUỘC ĐỜI: BÓNG CHÀY VÀ NỀN DÂN CHỦ Ở HOA KỲ (BASEBALL: AS UNIQUE AS AMERICA)



Đại học Prager chúng tôi hiểu rằng văn hóa Mỹ cũng ảnh hưởng đến phúc lợi đất nước không thua gì chính trị Mỹ. Và môn thể thao này là một thành tố văn hóa quan trọng. Vậy, hãy xem xét các lý do khiến bóng chày đáng trở thành môn thể thao quốc gia, môn thể thao đặc biệt phù hợp với nền dân chủ của chúng ta. Đầu tiên, nền dân chủ đề cao những con người bình thường.

Đúng là cầu thủ bòng chày có tài năng xuất chúng, nhưng phần lớn đều như người bình thường. Như một cầu thủ bóng chày từng nói: "Chơi bóng chày thì bạn không cần cao 2 mét hay rộng 2 mét." Và bóng chày, giống nước Mỹ, có một tòa án độc lập quyền uy: trọng tài. Mà thực tế trong một khía cạnh, bóng chày tốt hơn phần còn lại của nước Mỹ.

Trong bóng chày, đập hụt 3 lần là bị loại, kể cả bỏ tiền thuê luật sư Washington hay người vận động hành lang cũng vô ích. Và hãy nhớ rằng sự hòa nhập chủng tộc trong bóng chày xuất hiện vào năm 1947, trước sự hòa nhập trong quân chủng 1 năm, và trước sự kiện Rosa Parks từ chối xuống hàng ghế cuối xe buýt ở Montgomery, Alabama 8 năm.

Ngày nay, bóng chày là một nghề dành cho tất cả những ai có tài trên khắp thế giới. Khoảng 20% các hội viên liên đoàn bóng chày là bên ngoài Bắc Mỹ. Đó là vì trong bóng chày "cuộc đua" quan trọng duy nhất là chạy đua đến gôn. Bóng chày là trò chơi "nhiều tập": Ném rồi ném, loại rồi loại, hiệp này đến hiệp khác, trận này đến trận khác.

Và từ đó tạo nên một tập hợp các con số cứ liên tục tăng lên. Và những con số này là sự đồng thuận của bóng chày với yêu cầu của xã hội tự do: trách nhiệm giải trình cá nhân. Suốt mùa giải, mỗi sáng cầu thủ sẽ đọc bảng điểm trên báo để xem những thành quả của ngày hôm trước mà anh ta có được: số lần ghi điểm, đập trúng bóng, bị loại, đập hụt và lỗi.

Nếu anh ta có được cơ hội để cướp gôn 2, thì bảng điểm cũng sẽ ghi lại. Nếu anh thất bại trong việc hỗ trợ đồng đội ghi điểm, bảng điểm sẽ thông báo việc này đến thế giới. Không môn thể thao nào, và cũng không nghề nghiệp nào, mà thành tích cá nhân được phô bày và mổ xẻ một cách không khoan nhượng đến vậy. Hãy tưởng tượng xem, nếu mà mỗi ngày các luật sư, giáo viên, doanh nhân và phóng viên Mỹ phải đọc báo mỗi sáng có bảng điểm đo lường thứ hạng công việc ngày hôm trước của họ.

Một xã hội tự do như Mỹ là nơi mọi người được tự do nỗ lực, và do đó được tự do thất bại. Có rất nhiều thất bại ở Mỹ, phần lớn dự án kinh doanh mạo hiểm đều thất bại, và bóng chày là môn thể thao liên tục có thất bại. Một cầu thủ là ngôi sao khi có tỷ lệ đập bóng là 0,300, nhưng cũng là ngôi sao có tỷ lệ mỗi lần đánh bóng ghi điểm thất bại là 70%.

Và những đội thua ngày hôm nay thì phải tự xốc lại tinh thần, trở về tập luyện và bắt đầu lại từ đầu. Trong 6 tháng. Nó đưa ta những con số mà khó có người hâm mộ nào hiểu rõ giá trị. Nó không phải là những con số nổi tiếng về thành tích cá nhân. Không phải là 56 trận đều đánh bóng ghi điểm thành công của Joe DiMaggio vào năm 1941.

Không phải là trung bình đập trúng 0,406 của Ted Williams, cũng trong năm 1941. Không, con số khó nhất là 162. Đó là số trận mà mỗi đội phải chơi trong khoảng 185 ngày. Vì bóng chày là môn thể thao có mùa giải dài nhất, nên nó là môn thể thao có ít may mắn nhất. Sau 162 trận, đội chơi thế nào thì hồ sơ ghi y vậy — không tốt hơn, cũng không tệ hơn.

Từ đầu tháng 4 đến cuối tháng 10, các cú bóng nảy tồi hay cú đập may mắn đều bị loại. Điều đó có nghĩa là bóng chày là thứ mà nước Mỹ khao khát: chế độ nhân tài. Bóng chày cũng là môn thể thao tốt cho nền dân chủ vì nó dạy những bài học dân chủ. Đây là môn thể thao cho ta cái mà ta xứng đáng.

Bóng chày, cũng như nền dân chủ, không cho ta mọi thứ ta muốn. Cơ bản thì cả 30 đội tham gia đợt Tập huấn Mùa xuân đều biết rằng họ sẽ thắng 60 trận và thua 60 trận. Trong đợt tập huấn này họ phải chọn ra 42 trận. Và mỗi đội đều biết điều này: Nếu đội nào chỉ thắng 10 trên 20 trận, thì đội đó thuộc hạng xoàng.

Nếu đội nào thắng 11 trên 20 trận, đội đó gần như thắng 90 trận và có cơ hội chơi trong giai đoạn trước mùa giải. Đó là lý do tại sao trong bóng chày, cũng như trong cuộc sống của xã hội tự do cạnh tranh, những khác biệt nhỏ có thể đưa đến một thay đổi rất lớn. Bóng chày cũng như nước Mỹ đều cần chủ nghĩa cá nhân và sự hợp tác.

Trung tâm của trận đấu là cuộc chiến một chọi một giữa người đánh và người ném. Nhưng bóng chày cũng đòi hỏi tinh thần đồng đội: với đội tấn công là giúp đồng đội chạy 27 mét để chiếm gôn, với đội phòng thủ là phối hợp để loại đối thủ. Một cầu thủ từng nói rằng trong bóng chày chỉ có 2 mùa: mùa giải bóng chày và mùa ngồi không.

May thay, mùa ngồi không kết thúc, và một mùa giải nữa lại bắt đầu. Vậy, hãy đến sân bóng và tận hưởng môn thể thao phản ánh những giá trị của quốc gia này. Và khi đến đó, hãy ăn bánh hot dog. Đấy cũng là văn hóa Mỹ. Tôi là George Will giảng cho Đại học Prager.

_________

We at Prager University understand that America's culture is as important to the nation's health as American politics. And that sport is an important cultural ingredient. So, consider the many reasons why baseball deserves to be the national pastime — the game especially suited to our democracy. First, democracy celebrates ordinary people. Of course baseball players have extraordinary talents. But most players resemble ordinary people. As a wise baseball man once said: To play baseball, you do not need to be seven feet tall or seven feet wide.

And baseball, like America, has a strong independent judiciary — the umpires. In fact, baseball is, in one regard, better than the rest of America. In baseball, three strikes and you're out — the most expensive Washington lawyers and lobbyists can't help you. And remember, racial integration came to baseball in 1947, a year before integration came to the armed services. And eight years before Rosa Parks refused to move to the back of the bus in Montgomery, Alabama.

Today, baseball is a career open to talented people from around the world. About 20 percent of major leaguers are from outside North America. This is because in baseball the only race that matters is the race to the base. Baseball is a game of episodes — pitch by pitch, out by out, inning by inning, game by game. Hence baseball generates an enormous, constantly enriched sediment of numbers. And these numbers make baseball a game that embraces what a free society requires — personal accountability.

Every morning during the season, a player will find in the box score a precise record of what he did the day before — his runs, hits, outs, strike outs, errors. If he was thrown out trying to steal second base, the box score will say so. If he failed to drive in teammates who were in scoring position, the box score will announce this failure to the world. In no other sport — and no other profession — is individual performance so unsparingly displayed and dissected.

Imagine if — every day — America's lawyers and teachers and business people and journalists had to read in the morning's paper a box score measuring the caliber of their previous day's work. A free society like America is a place where people are free to strive — and hence are free to fail. There is a lot of failure in America — most new business ventures fail — and baseball is a game of constant failure.

A player who bats .300 is a star — but a star who fails to get a hit 70 percent of the time. And the teams that lose today must pick themselves up, dust themselves off and start all over again tomorrow. For six months. Which brings us to the number that is hardest for most fans to appreciate. It is not one of the famous numbers of individual achievement.

Not Joe DiMaggio's 56 game hitting streak in 1941. Not Ted Williams .406 batting average, also in 1941. No, the hardest number to comprehend is 162. That is the number of games each team plays — in about 185 days. Because baseball is the sport of the longest season, it is the sport in which luck matters least. After 162 games, each team is its record — no better, no worse.

From the beginning of April to the end of October, the bad bounces and lucky hits even out. Which means baseball is what America aspires to be — a real meritocracy. Baseball also is a good game for a democracy because it teaches democratic lessons. It is a game of the half loaf. In baseball, as in democracy, no one gets everything he wants. Essentially all 30 teams go to Spring Training knowing they are going to win 60 games and lose 60 games.

They play the long season to sort out the other 42 games. And every team also knows this: If it wins only 10 out of every 20 games, it is obviously mediocre. But if it wins 11 out of every 20, it will win almost 90 games and have a good chance of playing in the post-season. Which is why in baseball, as in the life of a competitive free society, little differences, ultimately, make an enormous difference.

Baseball also is, as America is, both about individualism — and cooperation. The heart of the game is the one-on-one battle between the batter and the pitcher. But baseball also requires teamwork — on offense, to move runners another 90 feet — and on defense, to make 27 putouts. A wise man once said that there are really just two seasons, baseball season — and the void. Happily, the void ends, and another season is here.

So take yourself out to a ball game and savor all the ways the national pastime illustrates the nation's values. And while you’re there, have a hot dog. That’s American culture, too. I'm George Will for Prager University.



BÀI HỌC CUỘC ĐỜI: SỰ THA THỨ (FORGIVENESS)





Những ai đã xem opera Ý hay những vở kịch của Shakespeare đều biết cái giá tồi tệ phải trả cho các oán hận, bất hòa truyền kiếp, và thù hằn. Bên dưới sự thống trị của những cảm xúc này là những xung đột nấn ná trong tâm trí ta, khiến chúng ta không thể tìm được bình yên và hạnh phúc. Nhà thơ Anh thế kỷ 18, Alexander Pope, đã cho chúng ta một "liều thuốc giải độc": "Lỗi lầm là con người, tha thứ là thánh thiện." Nhưng tha thứ mà không từ bỏ những nguyên tắc của chúng ta là chuyện hề không đơn giản. Trong khóa này, tôi sẽ định rõ tha thứ là gì và làm thế nào để có thể tha thứ.

Tôi sẽ nói về những trường hợp mà rất cần có sự tha thứ trong bối cảnh cuộc sống hàng ngày của cá nhân bạn với các thành viên trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, đối tác kinh doanh.

Một trong những thách thức của chúng ta là phải hiểu được rằng từ "tha thứ", mình nó không đủ để giải thích bối cảnh phức tạp này. Thực chất tha thứ có 3 dạng khác nhau, và mỗi dạng áp dụng trong những tình huống khác nhau và đưa đến những kết quả khác nhau.

3 dạng của tha thứ là: thứ tội, nhường nhịn và giải thoát. Hãy xem xét từng cái một.

Thứ tội gần nhất với cái mà ta thường nghĩ tới khi ta nói "tha thứ". Thứ tội lau sạch đi những dấu vết của lỗi lầm và xây dựng lại mối quan hệ với một tâm trí trong sáng trước khi bị những hành động tai hại xâm chiếm. Có 3 tình huống thường áp dụng sự thứ tội.

Tình huống thứ nhất là khi bạn thấy rằng hành động gây hại là một tai nạn vô ý mà không cần phải quy thành tội.

Thứ hai là khi kẻ phạm tội là một đứa trẻ hay một ai đó, mà vì bất kỳ lý do gì, không hiểu tổn thương họ gây ra, và hướng về người bạn yêu thương.

Tình huống thứ ba xảy ra khi người làm tổn thương bạn: biết thành thật hối lỗi, nhận hoàn toàn trách nhiệm (và không bao biện) những điều đã làm, mong được tha thứ, và đảm bảo với bạn rằng họ sẽ không tái diễn hành động đó trong tương lai nữa.

Trong những tình huống đó, hãy chấp nhận lời xin lỗi của họ và tha thứ tội lỗi của họ. Bạn và người làm tổn thương bạn đều sẽ cảm thấy tốt hơn, Thực tế, không tha thứ trong những tình huống này sẽ gây hại đến sức khỏe của bạn. Thậm chí điều này có thể cho thấy bạn mới là người sai, chứ không phải người đã làm bạn đau buồn.

Dạng tha thứ thứ hai tôi gọi là "nhường nhịn". Và ở đây có hơi phức tạp hơn.

Bạn nhường nhịn khi người phạm lỗi chỉ đưa ra một lời xin lỗi nửa vời hay họ than vãn đổ lỗi rằng vì bạn thế này hay thế kia nên họ mới cư xử không đúng. Và lời xin lỗi không như bạn mong đợi và thậm chí không hề chính xác. Trong khi bạn luôn nên suy ngẫm xem liệu bạn có khiêu khích người đó không, kể cả khi bạn không chịu một trách nhiệm nào, thì bạn nên tập nhường nhịn nếu mối quan hệ đó quan trọng với bạn. Ngừng việc day đi day lai mỗi một lỗi cá biệt, hãy tránh xa oán hận và mối thù ảo tưởng, nhưng hãy luôn thận trọng. Điều này tương tự với "tha nhưng không quên" hay "tin nhưng phải kiểm chứng". Nhường nhịn giúp bạn giữ mối liên hệ với những người mà tuy không thân thiết nhưng vẫn quan trọng với bạn.

Hơn nữa, trong một vài trường hợp sau giai đoạn có hành vi tốt, nhường nhịn có thể chuyển thành thứ tội và trở thành tha thứ.

Nhưng nên làm gì khi người làm tổn thương bạn lại không nghĩ rằng điều họ làm là sai hay họ đưa ra một lời xin lỗi giả dối chẳng bù đắp được gì? Đây là những trường hợp mà quả thật khó có thể tha thứ. Trong công việc, tôi thấy những trường hợp này ở những người trưởng thành có tuổi thơ bị bạo hành, những doanh nhân bị vợ/chồng lừa dối, hay những người bị bạn bè, họ hàng phản bội. Dù vậy, vẫn có giải pháp. Tôi gọi nó là "giải thoát" — dạng tha thứ thứ ba.

Giải thoát không miễn tội cho kẻ phạm tội, cũng không cần bạn phải nhường nhịn. Nó cũng không đòi hỏi bạn phải tiếp tục giữ mối quan hệ đó. Mà nó yêu cầu rằng thay vì tiếp tục định nghĩa đời bạn bằng những tổn thương mà bạn có, bạn hãy giải phóng mình khỏi các cảm xúc phiền muộn, suy nghĩ tiêu cực đang ở trong bạn. Giải thoát là hành động vô cùng quan trọng vì nó cho phép bạn trút bỏ gánh nặng, cái "gánh nặng thầm lặng" đang đè lên bạn và phá hủy cơ hội có được hạnh phúc của bạn. Nếu bạn không giải phóng nỗi đau, nỗi giận và cứ day dưa với nỗi đau và phản bội cũ kỹ, thì bạn sẽ để cho những kẻ làm bạn đau "sống" trong tâm trí bạn mà chẳng mất tiền thuê, và bạn sẽ sống trong sự khủng bố của sự việc thuở đầu.

Dù vượt qua nhờ nỗ lực cá nhân, tâm lý trị liệu, tôn giáo hay bất kỳ phương pháp gì, giải thoát phóng thích bạn khỏi sự chuyên chế của việc sống trong quá khứ đau khổ, khi mà những dạng khác của tha thứ như thứ tội và nhường nhịn không hiệu quả.

Thứ tội. Nhường nhịn. Giải thoát.

Tha thứ có thể là thánh thiện, nhưng khi ta nắm được những khía cạnh của nó, ta thấy rằng bằng năng lực bản thân ta có thể đạt được nó.

Tôi là giáo sư Stephen Marmer của Trường Y học UCLA, giảng cho Đại học Prager.

______

Anyone familiar with Italian opera or the plays of Shakespeare knows the terrible price paid for grudges, vendetta, and revenge. Under the sway of these emotions painful incidents linger in the mind, sapping our ability to find peace and happiness. The 18th century English poet, Alexander Pope, gave us the antidote: "To err is human, to forgive divine." But finding a way to forgive without giving up our principles is often no easy task. In this course, I am going to address what forgiveness is and how to implement it.

I'll be speaking here about forgiveness where it most often is needed — in the context of your every day personal life with family members, friends, co-workers, and business associates.

One of our challenges in understanding this process is that the word — forgiveness — is inadequate to explain a very complex concept. Forgiveness actually embodies three different things, each of which applies to different situations and provides different results.

The three types of forgiveness are: exoneration, forbearance and release. Let's take each in turn.

Exoneration is the closest to what we usually think of when we say "forgiveness." Exoneration is wiping the slate entirely clean and restoring a relationship to the full state of innocence it had before the harmful actions took place. There are three common situations in which exoneration applies.

The first takes place when you realize that the harmful action was a genuine accident for which no fault can be assigned.

The second is when the offender is a child or someone else who, for whatever reason, simply didn't understand the hurt they were inflicting, and toward whom you have loving feelings.

The third situation occurs when the person who hurt you is truly sorry, takes full responsibility (without excuses) for what they did, asks forgiveness, and gives you confidence that they will not knowingly repeat their bad action in the future.

In all such situations it is essential to accept their apology and offer them the complete forgiveness of exoneration. You'll feel better and so will the person who hurt you. In fact, not to offer forgiveness in these circumstances would be harmful to your own well-being. It might even suggest that there is something more wrong with you than with the person who caused you pain.

The second type of forgiveness I call "forbearance." And here things get a little more complicated.

Forbearance applies when the offender makes a partial apology or mingles their expression of sorrow with blame that you somehow caused them to behave badly. An apology is offered but it's not what you had hoped for and may not even be fully authentic. While you should always reflect on whether there was a provocation on your part, even when you bear no responsibility you should exercise forbearance if the relationship matters to you. Cease dwelling on the particular offense, do away with grudges and fantasies of revenge, but retain a degree of watchfulness. This is similar to "forgive but not forget" or "trust but verify." By using forbearance, you are able to maintain ties to people who, while far from perfect, are still important to you.

Furthermore, in some cases after a sufficient period of good behavior, forbearance can rise to exoneration and full forgiveness.

But what do you do when the person who hurt you doesn't even acknowledge that they've done anything wrong or gives an obviously insincere apology, making no reparations whatsoever? These are the cases of forgiveness that are the most challenging. In my practice, I find this in such examples as adult survivors of child abuse, business people who have been cheated by their partners, or friends or relatives who have betrayed one another. Still, even here there still is a solution. I call it "release" — the third type of forgiveness.

Release does not exonerate the offender. Nor does it require forbearance. It doesn't even demand that you continue the relationship. But it does ask that instead of continuing to define much of your life in terms of the hurt done: you release your bad feelings and your preoccupation with the negative things that have happened to you. Release does something that is critically important: it allows you to let go of the burden, the "silent tax" that is weighing you down and eating away your chance for happiness. If you do not release the pain and anger and move past dwelling on old hurts and betrayals, you will be allowing the ones who hurt you to live, rent free, in your mind, reliving forever the persecution that the original incident started.

Whether you get there through your own efforts, through psychotherapy, through religion or some other method, release liberates you from the tyranny of living in the traumatic past even when the other forms of forgiveness, exoneration and forbearance, are not possible.

Exoneration. Forbearance. Release.

To forgive may be divine, but when we understand its dimensions we find that it is within our ability to do it.

I'm Dr. Stephen Marmer of UCLA Medical School, for Prager University.




NGỌC THU

ARTCANDY SHOP NGỌC THU -     Trên   bước   đường   THÀNH   CÔNG , không   có   dấu   chân   của   những   kẻ   LƯỜI   BIẾNG . ...